Rock’n’Share 2019 và những xúc cảm 10 năm.
Bạn bè chơi với mình sẽ không nghĩ mình là một người nghe rock nhưng thật ra ngoài Heavy Metal, thì có hẳn 1 thời gian mình PHẢI dỗ dành giấc ngủ bằng tiếng trống, tiếng bass của rock. Cũng có những thời gian, chính rock lại là thứ ngấm vào và làm mình rơi nước mắt.
10 năm trở về trước, rock ở Việt Nam như là một trào lưu, mỗi năm 1 lần rocker đều quy tụ tại các show, lớn nhất là Rock Storm mà gắn liền với Mobifone tài trợ. Bẵng đi, rock không còn là trend, và các show rock dần nhỏ hơn, các band nhạc bắt đầu lui về hoạt động âm thầm hơn.
Nhưng rồi, “những kẻ lang thang đi buôn hạnh phúc” – Psychotramps13 với #VìTụiNhỏ lại nhóm những đốm lửa từ 2013 để rồi đến 6 năm sau, ngọn lửa ấy lại thổi bùng lên đêm nhạc rock mà đến sân Hoa Lư đã rực cháy (và cháy thật sự với lửa real, không fake).
Một lần nữa, một đêm nhạc đến 5000 người, cùng nhảy, cùng cháy, cùng cất tiếng hát vang với Bụi Gió, Microwave, Parasite, Bức Tường… Khi âm nhạc cất lên, sức nóng dường như dội thẳng từ sân khấu đến bên dưới. và làm tan chảy đi hết những con tim sỏi đá khô cằn.
Lần này cầm máy theo không nghĩ có cơ hội ghi lại được nhiều khoảnh khắc cuồng nhiệt như thế này, thế nhưng khoảnh khắc đẹp nhất mà mình bắt gặp là một khoảnh khắc lặng trên sân khấu khi mà anh Trần Tuấn Hùng đứng ngẩn ngơ khi band nhạc chuẩn bị chuyển đến một bài hát. Có lẽ, lúc ấy, anh đang nhớ đến Trần Lập, người anh em đã gắn bó hết cả quãng đời tuổi trẻ.
Một quỹ sinh ra vì trẻ em vùng cao còn nhiều thiếu thốn. Live to ride, Ride to Share lại đem đến cho nhiều người ngày hôm ấy thấy lại được quãng thời gian tuổi trẻ đã ngủ vùi.
Cám ơn, những người anh em!!!
Hình chụp: Sony A7 + Pentacon 135mm f/2.8

Vì sao rock show hợp với ảnh trắng đen

Cả hai mươi tư khung hình trong bộ này đều là trắng đen, và đó không phải quyết định ở khâu hậu kỳ.

Ánh sáng sân khấu rock gần như luôn là đèn màu bão hoà: đỏ gắt, xanh gắt, tím gắt, đổi liên tục theo từng đoạn nhạc. Chụp màu thì cùng một ban nhạc trong cùng một bài sẽ ra năm sắc da khác nhau, và không có cách nào cân màu cho cả bộ đồng nhất.

Bỏ màu đi thì vấn đề đó biến mất, và thứ còn lại đúng là thứ rock show có nhiều nhất: khói, chùm sáng cắt qua khói, bóng đổ của người trên nền tối, bàn tay giơ lên trong đám đông. Đó đều là những thứ sống bằng tương phản chứ không bằng màu.

Trắng đen cũng tha thứ cho nhiễu. Ở nhà thi đấu tối, ISO luôn phải đẩy rất cao; nhiễu trên ảnh màu trông bẩn, còn nhiễu trên ảnh trắng đen trông giống hạt phim.

Cầm ống kính lấy nét tay ở một đêm nhạc 5.000 người

Ống kính dùng cho bộ này là một ống lấy nét tay đời cũ. Nghe thì ngược đời khi chụp một sân khấu mà không ai đứng yên quá hai giây.

Nhưng nó buộc phải làm một việc rất có ích: chọn trước vùng nét và chờ chủ thể bước vào đó, thay vì rượt theo bằng lấy nét tự động. Trên sân khấu thì các vị trí gần như cố định — chỗ đứng của ca sĩ, chỗ của tay guitar, mép sân khấu nơi họ hay lao ra. Canh sẵn vào những điểm ấy rồi chờ.

Cái giá phải trả là số ảnh hỏng nhiều hơn hẳn. Đổi lại, những khung hình còn lại thường là khung hình mình đã hình dung trước chứ không phải bấm liên thanh rồi lọc.

Đây là kiểu chụp ảnh sự kiện khó nhất về ánh sáng. Xem thêm chụp ảnh trình diễn phun lửachụp ảnh concert ca sĩ quốc tế, hoặc toàn bộ portfolio ảnh sự kiện concert.

Nếu anh chị làm show và cần người chụp, nhắn cho tôi ở Drop me a note.